Nếu không tận lực va chạm, sao biết mình muốn gì, thực lực mình tới đâu?

Những bức xúc mà em không tốt như em nghĩ, những câu em rất thích, những điều em mong muốn chỉ có thể được đáp ứng khi bạn cố gắng va chạm trong hiện tại.

Tôi sẽ bắt đầu với một tuyên bố mà thoạt đầu, tôi gần như nghĩ là sáo rỗng. Ý chính của câu như sau:

“Bây giờ bạn đang ở đâu, luôn luôn đúng”.

Với một đứa trẻ đang bối rối, bối rối, bối rối và nghĩ rằng “mình thật vô dụng” vì cuộc đời vừa đá vào mặt mình lúc đó, câu này nghe như ai đó khuyên bạn “Hãy vui lên” khi bạn đang buồn và bịn rịn vậy. Nghe muốn đánh bại. Nhưng hãy nghe câu chuyện của tôi.

Từ nhỏ tôi đã nổi tiếng học giỏi. Do cần cù bù lại thông minh. Khi vô số bạn bè cùng trang lứa vẫn đang chạy tán loạn và bạn đã chú tâm vào việc học thì tự khắc bạn sẽ “học giỏi” hơn những người khác. Danh hiệu học giỏi theo tôi cho đến khi tôi tốt nghiệp đại học và nhận lời giới thiệu của một giảng viên về giảng dạy tại một trường có tiếng của thành phố. Tôi đã nghĩ mình đã chọn đúng con đường, rằng đây là nơi mình thuộc về, nghề chọn người, chỉ cần tập trung đi là mình sẽ tỏa sáng.

Nhưng cuộc đời đã giáng cho tôi một đòn rất mạnh. Tôi thất bại, đổ vỡ, quay lại nghi ngờ bản thân “hóa ra mình không giỏi như vậy”. Sau đó, tôi rơi vào đại dương của sự bối rối với lá cờ “Tôi vô dụng”.

DÀNH CHO TẤT CẢ CÁC MẸ ĐỀU TỰ TIN 'Mình có chọn nhầm nghề hay không?'  - Ảnh 2
ĐỐI VỚI CÁC BẠN BÈ đang hoang mang “Có phải mình đã chọn nhầm nghề hay không?” – Ảnh 2

Dù sao, tôi là một nhà ngôn ngữ học, vì vậy sau đó tôi đã cố gắng chuyển sang viết lách. Tôi đi làm nội dung. Khởi đầu luôn rất khó khăn. Nội dung trang web ổn, nhưng mỗi khi tôi làm nội dung xã hội, tôi luôn nhận được câu hỏi: “Ta nhợt nhạt như vậy được không?”

Ai cũng chỉ hận không thể nhúng mình vào xô nước mắm như chú Vâu cho mặn khỏi da thịt. Sau đó từ lời nói của Khoa Văn đến số liệu tiếp thị, chẳng khác gì một vũ công ba lê chuyển sang đấm bốc. Khó khăn trăm bề. Vậy là sau gần nửa năm nỗ lực nhưng không thể “mặn mà hơn”, tôi chán nản với suy nghĩ:

– Có phải tôi đã chọn nhầm không? Tôi không thực sự giỏi làm bất cứ điều gì về tiếp thị, phải không?

– Ngay cả chữ nghĩa là điểm mạnh nhất mà vẫn bị chê thì mình giỏi làm gì?

– Có lẽ tôi bị hoang tưởng, không phải chỉ cố gắng thôi.

– Vô ích thôi, tôi không biết phải làm sao. Tôi có thể làm gì? Hay tốt hơn hết là đừng từ bỏ tất cả và quay về hỗ trợ nguồn nước cho gia đình?

Và tệ hơn, tôi không biết mình đang sống trên đời này để làm gì, ngoài việc thải ra khí C02?!

Rồi một ngày, tôi đọc cuốn sách “A Man Called Ove” của Fredrik Backman. Hành trình chuẩn bị mọi thứ suôn sẻ để gặp người vợ quá cố của ông Ove, và câu nói “Mọi người cần biết, tôi đang làm việc vì điều gì” đã khiến tôi có nhiều thay đổi.

Tôi không biết mình đang cố gắng vì điều gì? Khi đó, tôi không muốn cuộc sống này. Cuộc đời thật tệ, tôi là một kẻ thất bại vô dụng. Cuộc sống không tốt, tôi muốn ra đi. Điều giữ chân tôi trên cõi đời này lúc đó là viễn cảnh bố mẹ tôi sẽ chết trong đau đớn và sống lại nếu tôi dại dột. Thế là tôi ép mình phải ăn, để thở cho bố mẹ. Nhưng tôi muốn thoát ra. Tôi không muốn sống như vậy. Tôi đã từng tỏa sáng khiến bao người ngưỡng mộ, giờ đã như thế, chẳng khác gì chị em Liên khi rời phố thị sang chảnh, sang chảnh về phố huyện nghèo khổ tăm tối.

Làm thế nào để thoát ra? Chỉ có hai từ, bốn từ: “nỗ lực hết mình” và “va chạm”.

Nội dung xã hội mà tôi đã viết ra? Tôi đọc nhiều sách hơn, tìm kiếm khắp nơi, thấy đông người, hay viral thì âm thầm theo dõi nội dung của chúng và lưu lại để nghiên cứu, học tập. Không có kiến ​​thức cơ bản về tiếp thị? Tôi mua sách, tham gia các cộng đồng chia sẻ chuyên nghiệp. Bất cứ điều gì tốt hoặc hữu ích, hãy tích lũy, ghi lại và sau đó tự phân tích, sàng lọc và giải thích nó. Nếu bạn không hiểu, hãy hỏi, nếu bạn có thể, hãy hỏi (ngay cả khi bạn bị bỏ qua rất nhiều).

DÀNH CHO TẤT CẢ CÁC MẸ ĐỀU TỰ TIN 'Mình có chọn nhầm nghề hay không?'  - Ảnh 1
ĐỐI VỚI CÁC BẠN BÈ đang hoang mang “Có phải mình đã chọn nhầm nghề hay không?” – Ảnh 1

Đó là “làm hết sức mình”. Dù không biết mình có thể làm được gì vì mình phù hợp hay không nhưng mình vẫn phải cố gắng hết sức. Chỉ bằng cách làm đó, tôi sẽ không tạo thêm sự nghi ngờ cho bản thân. Chỉ khi tôi đã cố gắng hết sức, đến lúc phải lựa chọn, tôi mới tự do buông bỏ. Và chỉ khi tôi nỗ lực hết mình, tôi mới xác định được hướng đi này có phù hợp với mình hay không.

Ngay từ đầu, tôi chỉ viết chữ trên word, tôi còn làm các công việc khác như:

– Quản lý website từ az, từ tính năng, giao diện đến nội dung, hình ảnh. Đôi khi thậm chí viết mã và làm SEO kỹ thuật.

– Chạy quảng cáo facebook, đọc dữ liệu.

– Tư vấn bán hàng, xử lý đơn hàng từ đầu đến cuối (bao trọn gói).

– Chụp ảnh, thiết kế ảnh.

Bất cứ điều gì có cơ hội để thử, tôi cố gắng. Tôi có một ham muốn học hỏi mạnh mẽ. Và tôi tin rằng “mạnh ai nấy làm”, dân làng ai cũng từng là người mới học nên tôi không ngại thử những điều mới. Tiếp thị xong, tôi thử làm công việc bán hàng trực tuyến – chăm sóc khách hàng. Sau đó, hãy thử trở thành một người viết truyện. Sau đó, cố gắng trở thành một chuyên gia SEO. Sau đó, hãy thử thiết kế ảnh. Có gì mới, có hứng thú thì có cơ hội thử.

Đó là “va chạm”. Đi ra khỏi vùng an toàn của bạn để khám phá bản thân. Nhưng va chạm phải có thái độ nghiêm túc, không được chạy chỗ này trông chỗ nọ, chỗ kia. Như tôi đã nói ở trên: “Nếu bạn không chăm chỉ, bạn sẽ không biết gì cả”.

Đừng sợ tâm lý “không”, đó là một điều tốt. Bạn sẽ luôn có thể đổ nhiều nước vào một cái bình rỗng. Khi bạn không biết bất cứ điều gì, ham muốn của bạn sẽ thúc đẩy bạn biết nhiều hơn. Cũng đừng ngại va phải những thứ vô bổ. Không có va chạm vô nghĩa. Khi bạn cố gắng hết mình để trải nghiệm, bạn luôn tích lũy được rất nhiều. Họ chính là hành trang rất tốt để bạn đi lên. Đôi khi điều đó trở thành yếu tố quyết định sự lựa chọn.

Cuối cùng, đến thời điểm hiện tại, sau khi cố gắng va chạm nhiều thứ, tôi chọn cho mình mảng nội dung vì cảm thấy mình phù hợp với con chữ. “Sự phù hợp” này làm sao tôi biết? Chính sự tích lũy trong quãng thời gian trải nghiệm đầy mình đã cho tôi biết điều đó. Và tôi chắc rằng giọng nói đó cũng sẽ xuất hiện trong bạn khi bạn đã cố gắng hết sức.

DÀNH CHO TẤT CẢ CÁC MẸ ĐỀU TỰ TIN 'Mình có chọn nhầm nghề hay không?'  - Ảnh 3
ĐỐI VỚI CÁC BẠN BÈ đang hoang mang “Có phải mình đã chọn nhầm nghề hay không?” – Ảnh 3

Quay trở lại với những gì ban đầu tôi nghĩ là sáo rỗng, hóa ra lại cực kỳ chính xác. Vị trí bạn đang ở ngay bây giờ luôn luôn đúng. Vì đó là vị trí đưa bạn đến tương lai. Chỉ là những khó khăn, vất vả, những điều tồi tệ mà ai cũng gặp phải trong cuộc sống mới khiến bạn nghi ngờ. Và vì nghi ngờ nên bạn không dồn hết sức cho những suy nghĩ: sợ tốn công, sợ không hợp, sợ không làm được gì… Nhưng nếu không nỗ lực thì làm sao được. tránh xa? Tiến xa đến một vị trí khác trong nấc thang cuộc đời.

Số mệnh của mỗi người giống như một dấu vân tay, không ai giống ai nên đường đời cũng vậy. Số phận cho bạn đứng đây là vì mục đích của bản thân cho vị trí tiếp theo của bạn trong tương lai, nhưng nếu bạn không chăm chỉ tích lũy, không đủ để nâng cấp thì số phận sẽ bắt bạn phải loanh quanh để tích lũy cho đủ.

Vì vậy, bạn thân mến, nếu bạn đang hoang mang và lạc lõng, sợ mình lựa chọn sai, hãy cứ lăn lộn, học tập chăm chỉ, nỗ lực hết mình. Nếu bạn không biết mình cần gì, nên làm gì, điều gì thấy hứng thú, nếu hứng thú thì cứ làm đi. Vết sưng đó sẽ giúp bạn tìm ra điều gì phù hợp với mình. Đây là một khẳng định tuyệt đối!

Source: mangtannha.com
Category: wiki

0 0 votes
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x