Rồi một ngày, cha mẹ cũng sẽ già thế nên đừng tiếc lời yêu thương

Chúng tôi – những đứa trẻ mải miết theo đuổi vô vàn khát vọng thường ngày. Nhưng rồi quên mất rằng cha mẹ ngày một già yếu …

Ai trên thế giới này đã hi sinh nhiều nhất cho chúng ta? Ai sẵn sàng từ bỏ cái bụng đói để cho chúng ta những bữa ăn ngon nhất? Ai chấp nhận mặc những bộ quần áo cũ, rách rưới, lỗi thời để có tiền mua cho chúng tôi những chiếc áo mới? Ai là bà cố, góp nhặt từng đồng bạc nhỏ từ công việc “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” để cho chúng ta những ngày tháng quý giá trên ghế nhà trường?

Đó là phụ huynh. Và chỉ có cha mẹ mới có thể cho chúng ta những điều quý giá như vậy.

Khi còn nhỏ, mọi việc trong nhà đều do bố mẹ quyết định. Rồi bỗng một ngày, họ làm tất cả những gì họ làm và hỏi ý kiến ​​của tôi. Chính từ lúc đó, chúng ta mới biết rằng cha mẹ mình đã già.

Một ngày nào đó, cha mẹ cũng sẽ già, vì vậy đừng tiếc lời yêu thương của mình - Ảnh 1

Nhưng sau đó, khi chúng ta lớn lên, sự gắn bó của chúng ta với cha mẹ của chúng ta dần ít đi. Giống như một chú đại bàng mới lớn, nó luôn muốn sải cánh vươn ra không trung bao la, thay vì rúc vào đôi cánh của cha mẹ để tìm sự che chở và bình yên.

Vì khát khao cháy bỏng về một cuộc sống dư dả. Vì những bộn bề lo toan trong một thế giới đầy áp lực công việc, gia đình,… mà chúng ta vô tình quên đi một nguyện vọng sâu thẳm trong trái tim mình, đó là mong đợi cha mẹ. Đừng vội già.

Mỗi ngày chúng ta đều đón bình minh với những tia nắng ấm áp. Và đó là quy luật của tự nhiên. Nhưng nếu một ngày, mặt trời không còn mọc, và chúng ta không còn nhìn thấy ánh sáng thì sao?

Có lẽ, bất cứ ai trong chúng ta cũng sẽ lo sợ và hoảng sợ. Cha mẹ giống như mặt trời. Lúc nào cũng dậy vào buổi sáng, mang theo ánh sáng, bình yên đến nỗi đôi khi ta không nhận ra giá trị và sự quý giá của những tia nắng. Chỉ đến khi những ngày mưa xám xịt kéo dài, ảm đạm, ta mới nhớ và cảm thấy mình cần ánh nắng ấm áp đến nhường nào.

Chỉ có một ngày mặt trời không mọc nữa chỉ là lý thuyết hơi xa vời, nhưng ngày cha mẹ không còn bên chúng ta, đó là sự thật. Sự thật là hiển nhiên.

Chuyện gì sẽ xảy ra.  Sẽ ra sao nếu một ngày bố mẹ không còn bên cạnh tôi nữa?
Chuyện gì sẽ xảy ra. Sẽ ra sao nếu một ngày bố mẹ không còn bên cạnh tôi nữa?

Gần đây, trong mỗi cuộc nói chuyện điện thoại, mẹ tôi thường hỏi “Bao giờ con về?”. Có lẽ, không chỉ mẹ mà tất cả các bậc cha mẹ khác đều sẽ đặt câu hỏi đó với những người con xa quê. Và tôi tin chắc rằng, câu trả lời khiến bất cứ bậc phụ huynh nào cũng thích thú và vui mừng sẽ là “Ngày mốt con về”, “Cuối tuần con về nhé”,…

Nhưng ít người được như vậy. Vì lớn lên và đi làm nên cuộc sống riêng tư đã chiếm hết thời gian của chúng tôi. Chính vì vậy, mỗi ngày trôi qua, chúng ta càng xa gia đình, xa cha mẹ.

Chúng ta mong kiếm được nhiều tiền, phấn đấu và nỗ lực hết mình, mong sớm lên chức ông bà để báo đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ. Nhưng chúng ta không dành thời gian để nghĩ lại, liệu cha mẹ chúng ta có đủ sức khỏe để sống và chờ đợi chúng ta đến ngày đó? Hoặc chúng ta chưa kịp thành công, chưa kịp đạt được ước mơ thì cha mẹ đã bỏ chúng ta mà đi mãi mãi.

Đừng để khi nhìn lại, cha mẹ đã già đi và đã rời bỏ bạn hết lần này đến lần khác.
Đừng để khi nhìn lại, cha mẹ đã già đi và đã rời bỏ bạn hết lần này đến lần khác.

Mỗi ngày, tôi đều tự nhắc nhở mình rằng bố mẹ ngày càng già yếu, mình đã làm được gì cho họ chưa? Câu hỏi khó quá tôi trả lời không biết phải làm sao để báo đáp cha mẹ, nói những lời yêu thương như hồi còn bé lại càng khó xử hơn.

Có lẽ, điều duy nhất tôi có thể làm là về nhà với bố mẹ thường xuyên hơn, quây quần bên bàn ăn và trò chuyện với họ nhiều hơn. Mỗi ngày, dù bận hay về muộn, con vẫn nhấc máy hỏi thăm bố mẹ vài câu “Hôm nay ở nhà ăn gì?”, “Thời tiết ở nhà có lạnh không mẹ ?,” Bố mẹ nhớ treo áo ấm và đừng quên mang theo miếng dán giữ nhiệt nhé! “, … Lúc này, đó có lẽ là những điều duy nhất con có thể làm để quan tâm và bày tỏ tình cảm với bố mẹ.

Source: mangtannha.com
Category: wiki

0 0 votes
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x