To đầu vẫn sợ má ba đó, thì sao nào?

Bên ngoài bạn là một con cá mập, ở nhà bạn là một con cá. Ai nói to không sợ bố và mẹ?

Hôm tôi sơ ý làm vỡ 6 chiếc kính, ngay khi tôi bị ngã, tim tôi lệch một nhịp, quay lại nhìn mẹ ngay lập tức. Vâng, tôi theo kịp mọi khoảnh khắc. Mẹ tôi đã đánh tôi một cách “phân minh”.

Hôm tôi đốt nồi thịt 200 nghìn của mẹ, lòng tôi cũng như khuỵu xuống. Mặt tôi đen, không phải màu của nồi thịt. Trong đầu nó vẽ ra mọi viễn cảnh mẹ quát mắng, dọa nạt. Hôm đó, trong lúc hoảng loạn, mình đăng bài hỏi mọi người cách tránh bị mẹ đánh. Sau đó, bạn có một người bạn gái trêu chọc tôi “Trời ạ, còn sợ bị mẹ đánh sao?”.Em cười nhiều quá. Oa, ai mà không sợ bố và mẹ khi nói chuyện ồn ào?

Để tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện. Nơi tôi ở, vốn là xóm lao động, nóc nhà nào cũng có từ 2-3 con trở lên. Khi các em còn nhỏ, khi người lớn trong gia đình nói mà các em không nghe, hoặc các em làm điều gì sai trái, dại dột, làm điều gì đó ngu ngốc, thì đòn roi đã chực chờ sẵn.

Những đứa con của chú Chín (tạm bợ) hai trai một gái cứ thế lớn lên. Nhưng cái hay là chú Chín làm thợ hồ, khỏe mạnh, lúc nóng giận thì đánh nó cũng đau. Có một vài lần đứa trẻ cãi lại và bị mắng vì lớn hơn. “Ta đã nuôi ngươi thành kẻ ăn mày để ngươi cãi lời ta sao? Ta vất vả vì ai vậy? Có lợi cho thân mình hay cho chúng ta? Không có ta, ta đây đã có cơm ăn, áo mặc, và sau đó chúng ta sẽ tranh luận ở đây. Cái gì? “.

Đứa lớn lúc đó mới 10 tuổi đã hạ quyết tâm: Phải lớn thật nhanh, thật khỏe, thật khỏe hơn bố và kiếm nhiều tiền hơn bố. Để chi tiêu? Lúc đó trong nhà mới là người có tiếng nói. Khi đó, bố anh sẽ sợ anh.

Đầu to còn sợ ba mẹ đó thì sao?  - Ảnh 1

Những chuyện như vậy đã xảy ra rất nhiều. Khi bố mẹ tôi còn trẻ và khỏe mạnh, họ vẫn có thể làm việc để nuôi con và nuôi bản thân. Khi bạn về già, bạn sẽ sống trong sợ hãi. Không dám làm cái này cái kia sợ la. Tôi không dám bênh vực hay đòi hỏi này nọ, sợ con thấy phiền phức. Dù sống một mình với con cái nhưng đã già không còn sức, chân yếu tay mềm, sợ bị la ức hiếp.

Khi tôi còn nhỏ, bố mẹ tôi không ở bên cạnh tôi. Tôi không biết bố mẹ tôi trông như thế nào, ngay cả một bức tranh. Nhà nghèo nên khi em còn chập chững biết đi, bố mẹ đã vào Sài Gòn kiếm cơm nuôi ăn. Không có bố mẹ bên cạnh, cuộc sống tuổi thơ của tôi cay đắng hơn ngọt ngào.

Tuy nhiên, tôi vẫn luôn dặn lòng mình rằng: Khi nào gặp lại, tôi sẽ sống với bố mẹ tôi, tôi sẽ yêu họ đến hết cuộc đời. Cảm ơn bố mẹ vì đã có tôi. Cuộc đời này là thứ quý giá nhất trên đời, là thứ mà cha mẹ đã ban tặng cho ta, để ta có thể dùng nó cả đời. Trộm vía đến giờ vẫn khỏe mạnh vui vẻ.

Nói về việc sợ bố và mẹ. Từ nhỏ đến lớn, mẹ và cha tôi chưa bao giờ đánh đập tôi. Chỉ đánh “gõ”, là kiểu đánh với lực nhẹ, đau cũng nhẹ. Cứ đánh đi, đánh cho hả giận khi mình vụng về. (Nhưng tôi thực sự giỏi trong việc đó, vì vậy nếu tôi bị đánh nhiều, tôi sẽ hờn dỗi trở lại).

Tôi lớn lên theo lời khuyên và sự dạy dỗ của cha mẹ. Bố nghiêm khắc, mẹ to tiếng. Khi còn bé, tôi rất sợ bố mẹ. Hung dữ muốn xỉu. Tinh thần của đứa trẻ mong manh đến mức không thể chịu đựng nổi. Nhưng vì sợ như vậy nên để ý hơn, bớt sai lầm hơn. Mỗi ngày lớn lên, tiếp xúc nhiều hơn với thế giới rộng lớn, ra ngoài giao lưu, có bao nhiêu người trong xã hội thực sự yêu thương em, hết lòng vì em như bố, mẹ?

Những bài học thời thơ ấu trong gia đình đã giúp tôi “sống sót” không biết bao nhiêu lần giữa gươm giáo trong cuộc đời, trong hành trình trở thành người lớn này. Vì vậy, dù bây giờ con lớn hơn một chút, tiếng nói của con cũng có chút trọng lượng trong gia đình, còn nhiều việc mà bố mẹ cần con hơn, con vẫn sợ bố, sợ mẹ đánh. hướng lên.

Đầu to còn sợ ba mẹ đó thì sao?  - Ảnh 2

Nỗi sợ hãi đó, cá nhân tôi thấy nó thật đáng yêu. Bố mẹ tôi không sợ tôi chỉ vì tôi ngày càng có “thế lực” trong nhà. Tôi cũng không bao giờ muốn bố mẹ can thiệp vào chuyện đó. Vì dù lớn tuổi nhưng con vẫn là con của mẹ. Ngay cả khi tôi là một con cá mập ở ngoài xã hội, khi về nhà tôi vẫn là một con cá mập vụng về, hay làm vỡ đồ đạc, hoặc bị mẹ đánh đập, la ó và đuổi về nhà (để giữ bình tĩnh).

Phân của bố tôi luôn rất nặng. Và tôi cũng không thấy mình đang tuổi ăn tuổi lớn, xã hội ra dáng “người lớn” mà vẫn bị mẹ đánh là chuyện kỳ ​​cục, hỗn xược, đáng xấu hổ. Khi con lớn lên là để giúp đỡ bố mẹ chứ không phải để “ép buộc” con khiến bố mẹ “sợ” con.

Nhưng dù bố mẹ tôi đánh đập tôi, họ không bao giờ kiểm soát cuộc sống của tôi. Mình muốn học ngành gì, cuộc sống của mình do mình quyết định. Cha mẹ tôi ở đây, bên cạnh tôi, nếu tôi lạc lối, họ sẽ kéo tôi trở lại con đường đúng đắn.

Có bố mẹ bên cạnh, con mới yên tâm trưởng thành. Tình mẹ và cha không bao giờ kết thúc. Và vẫn “sợ” bị ăn đòn mỗi khi làm hỏng xe tăng, phạm lỗi, nhớ nhớ quên quên. Đó, đó là nó! Mặc dù tôi thường hờn dỗi, hay nói (tức giận) với má, hoặc với bố khi bị la, nhưng trong thâm tâm, nỗi sợ hãi đó tự nó rất dễ thương. Không mất thể diện, không mất quê hương.

Nhân vật chia sẻ: Thị Kim Huệ;  Nghề nghiệp: Freelancer Content, đào tạo thiết kế Canva, blogger tại fanpage
Nhân vật chia sẻ: Thị Kim Huệ; Nghề: Freelancer Content, đào tạo thiết kế Canva, blogger tại fanpage “Con Gái Của Mẹ”

Source: mangtannha.com
Category: wiki

0 0 votes
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x