Vào cuối tuần trước, giữa đợt nắng nóng, David Schockaert, nhân viên nhà tang lễ ở Lesquin, gần Lille, chỉ có thể vớt được một thi thể vào lúc 6 giờ chiều, chín giờ sau khi gia đình phát hiện ra thi thể, do trở ngại y tế-pháp lý do bác sĩ ghi nhận cái chết đưa ra.
Dưới gác mái, trong một tòa nhà ở khu dân cư dành cho tầng lớp lao động không thích hợp với nắng nóng, “thi thể đã bị hư hỏng đến mức chúng tôi không thể đưa về, điều này thật khó khăn” đối với người thân, David Schockaert nhấn mạnh, theo ông “95% gia đình yêu cầu đưa người quá cố” tại nhà tang lễ trước lễ tang. Benoît Hue, chủ tịch nhóm tang lễ Segard et Buisine, cơ quan nơi David Schockaert làm việc, nhận định: “Đó luôn là hậu quả đau thương, (…) là điều khó khăn nhất đối với các gia đình để có thể để tang một cách hiệu quả”. Trong đại dịch Covid-19, ông nhớ lại rằng thi thể chưa thể được đưa về cho người thân vì lý do sức khỏe.
“40 đến 45% số ca tử vong tại nhà”
Trong đợt nắng nóng tháng sáuTheo Benoît Hue, nhóm Segard và Buisine phải đối mặt với “40 đến 45%” số ca tử vong tại nhà, thường là dưới mái nhà, so với mức 10 đến 15% thông thường. Theo David Schockaert, cơ quan của Lesquin đã phải giải quyết 8 người chết trong 10 ngày, “rất nhiều hoạt động”. Theo ông, trong số những cái chết này, có ba người có liên quan đến đợt nắng nóng: những người “không già lắm” – hai người trong số họ khoảng năm mươi tuổi – bị bệnh tim và chết tại nhà.
Theo Cơ quan Y tế Công cộng Pháp, số ca tử vong đã tăng gần 30% ở Pháp trong tuần ngày 22 tháng 6, thời điểm lục địa Pháp hứng chịu một đợt nắng nóng lịch sử, sánh ngang với đợt nắng nóng tháng 8 năm 2003.

















