“Chúng ta là những gì chúng ta nói, vì vậy chúng ta phải cẩn thận với những gì chúng ta nói.”
Kurt Vonnegut
Câu nói của Kurt Vonnegut: “Chúng ta là những gì chúng ta nói, vì vậy chúng ta phải cẩn thận với những gì chúng ta nói” là lời cảnh báo rõ ràng về danh tính và trách nhiệm đạo đức. Câu thoại xuất phát từ Đêm Mẹ, một trong những cuốn tiểu thuyết gây rắc rối nhất về mặt đạo đức của Vonnegut. Nó nhắc nhở người đọc rằng những vai diễn chúng ta đóng sẽ không hề tầm thường nếu chúng ta đóng chúng quá lâu. Sự giả vờ có thể trở thành thói quen, thói quen có thể trở thành tính cách và tính cách có thể trở thành số phận.
Câu trích dẫn thường được rút ngắn thành “Chúng tôi là những gì chúng tôi nói chúng tôi là…”, nhưng nửa sau là điều cần thiết. Vonnegut không chỉ đơn giản nói rằng bản sắc có tính linh hoạt. Ông cảnh báo rằng hiệu suất đi kèm với hậu quả.
Tại sao báo giá lại quan trọng
Câu nói của Kurt Vonnegut rất quan trọng vì cuộc sống hiện đại có rất nhiều vai trò.
Mọi người giả vờ tự tin khi họ lo lắng. Họ giả vờ thờ ơ khi họ quan tâm sâu sắc. Họ giả vờ đồng ý khi họ không thoải mái. Họ giả vờ thành công, lịch sự, hoài nghi, trung thành, dũng cảm hoặc độc ác vì hoàn cảnh sẽ thưởng cho hành động này.
Lời cảnh báo của Vonnegut là những vai trò này sẽ không tồn tại mãi bên ngoài chúng ta. Những gì bắt đầu như một hành động có thể dần dần trở thành một cách tồn tại.
Nói một cách đơn giản, thông điệp của anh ấy là: hãy cẩn thận với chiếc mặt nạ bạn đeo, vì theo thời gian chiếc mặt nạ đó có thể trở thành khuôn mặt của bạn.
Ý nghĩa của trích dẫn
Câu trích dẫn có nghĩa là danh tính được hình thành bởi những hành vi lặp đi lặp lại.
Nếu ai đó liên tục giả vờ tử tế, họ có thể bắt đầu thể hiện lòng tốt. Nếu ai đó liên tục giả vờ không quan tâm, họ có thể dần mất đi sự dịu dàng. Nếu ai đó liên tục đóng vai kẻ nói dối, kẻ hèn nhát, kẻ cơ hội hoặc kẻ hay giễu cợt, những màn trình diễn đó có thể bắt đầu trở nên cứng rắn hơn.
Vonnegut đặc biệt quan tâm đến sự kiêu ngạo về mặt đạo đức. Trong Mother Night, vấn đề không chỉ nằm ở hình ảnh cá nhân mà còn là trách nhiệm đạo đức. Ai đó có thể tuyên bố phục vụ cái ác trong khi lại tin rằng họ là người tốt không? Một người có thể tách rời ý định bên trong khỏi hành động bên ngoài không? Phản ứng của Vonnegut vô cùng khó chịu: không hoàn toàn.
Câu trích dẫn cho chúng ta biết rằng những gì chúng ta làm đi làm lại quan trọng hơn những gì chúng ta giả vờ ở nơi riêng tư.
Tại sao câu nói này gây được tiếng vang với độc giả hiện đại
Câu trích dẫn này có ý nghĩa ngày nay vì con người không ngừng thực hiện bản sắc. Phương tiện truyền thông xã hội, nơi làm việc, chính trị, các mối quan hệ và đời sống công cộng đều khuyến khích mọi người tạo ra phiên bản của chính họ.
Một người có thể thành công trên mạng nhưng vẫn cảm thấy trống rỗng. Họ có thể thể hiện sự kiên trì trong khi che giấu sự dễ bị tổn thương của mình. Họ có thể trở nên phẫn nộ vì điều đó thu hút sự chú ý. Họ có thể thể hiện lòng trung thành với một nhóm ngay cả khi lương tâm của họ không đồng ý.
Câu nói của Vonnegut yêu cầu người đọc tạm dừng và xem xét màn trình diễn: Vai diễn này có khiến tôi thành thật hơn hay nó đang dần biến tôi thành một người mà tôi không muốn trở thành?
Bài học cuộc sống từ câu nói của Kurt Vonnegut
1. Hành động của bạn định hình danh tính của bạn
Những gì bạn làm nhiều lần là một phần của con người bạn. Danh tính không chỉ là những gì bạn cảm thấy bên trong; đó cũng là những gì bạn thực hành bên ngoài.
2. Hãy cẩn thận với những vai trò bạn đảm nhận
Một vai trò có thể bắt đầu bằng sự sống còn, sự hài hước, tham vọng hoặc sự thuận tiện. Nhưng nếu anh ta yêu cầu bạn phản bội giá trị của mình quá lâu, anh ta có nguy cơ thay đổi bạn.
3. Ý định riêng không xóa bỏ được hành động công
Sẽ không đủ nếu nói: “Đó không phải là con người thật của tôi” nếu hành động của bạn tiếp tục cho thế giới biết điều ngược lại. Hành vi để lại bằng chứng đạo đức.
4. Giả vờ có thể trở thành thói quen
Một người thể hiện phiên bản của chính họ càng lâu thì việc tách biệt hiệu suất khỏi thực tế càng trở nên khó khăn hơn.
5. Chọn sự bắt chước một cách khôn ngoan
Câu trích dẫn này cũng có một mặt hy vọng. Nếu phải giả vờ, chúng ta nên giả vờ như mình có những đức tính đáng có: lòng dũng cảm, lòng tốt, kỷ luật, trung thực và rộng lượng.
Kurt Vonnegut là ai?
Kurt Vonnegut là một tiểu thuyết gia, nhà tiểu luận và nhà châm biếm người Mỹ nổi tiếng với việc pha trộn sự hài hước đen tối, khoa học viễn tưởng, sự nghiêm túc về mặt đạo đức và phê bình xã hội.
Các tác phẩm chính của ông bao gồm Slaughterhouse-Five, Cat’s Cradle, Mother Night, Breakfast of Champions, The Sirens of Titan, God Bless You, Mr. Rosewater và Player Piano.
Các tác phẩm của Vonnegut thường đề cập đến chiến tranh, công nghệ, sự tàn ác, ý chí tự do, sự phi lý, sự cô đơn và khó khăn của việc tồn tại con người trong một thế giới vô nhân đạo. Phong cách của ông bề ngoài đơn giản nhưng bên trong lại phức tạp về mặt cảm xúc và đạo đức.
Ảnh hưởng và di sản của Kurt Vonnegut
Di sản của Kurt Vonnegut nằm ở khả năng khiến những câu hỏi đạo đức nghiêm túc trở nên dễ đọc, hài hước và khó quên.
Ông viết về sự khủng khiếp của chiến tranh, sự phi lý của các thể chế và sự mong manh của lễ nghi con người mà không làm mất đi giọng điệu hài hước của mình. Tiểu thuyết của ông thường đặt ra một câu hỏi khó: Làm thế nào con người có thể vẫn tử tế, trung thực và nhân văn khi thế giới khen thưởng sự tàn ác, tê liệt hoặc tự lừa dối bản thân?
Câu trích dẫn này hoàn toàn phù hợp với di sản này. Vonnegut hiểu rằng cái ác không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng một câu nói đầy kịch tính. Đôi khi nó bắt đầu bằng một vai trò, một lời bào chữa, một sự thỏa hiệp hoặc một màn trình diễn mà ai đó luyện tập cho đến khi nó trở thành hiện thực.

















